Ban đầu, những người trong tửu lâu còn có chút kiêng dè vị công tử đeo đao kia, nhưng khi hắn đứng dậy lại chẳng thấy nổi giận muốn cho ai đó một bài học, chỉ ngây ngốc đứng bên cạnh nữ tử ôm tỳ bà kể chuyện. Tự nhiên hắn bị xem là một tên công tử bột, có lòng anh hùng cứu mỹ nhân nhưng không có sức rút đao tương trợ. Một thiếu gia nhà giàu nhát gan như vậy ở Bắc Lương quả là hiếm thấy. Mấy bàn binh lính du côn ném tiền vào người kia đa phần đều có gia thế chống lưng, nếu không cũng chẳng dám trốn việc tuần thành để chạy đến tửu lâu uống rượu ăn thịt, nghe người ta kể chuyện. Hơn nữa, bọn chúng vốn là giáp sĩ phụ trách giám sát con cháu tướng lĩnh trong thành có vi phạm pháp luật hay không. Có thể nói, chỉ cần tên tiểu tử kia dám rút đao, bọn chúng liền có thể thuận thế bắt giữ, quất cho mấy chục roi rồi ném vào đại lao, không có hai ba trăm lượng bạc thì đừng hòng ra ngoài. Nhị Ngọc ôm tỳ bà ngẩng đầu nhìn vị công tử có ánh mắt thất thần kia. Dù dung mạo đã đổi thay, nhưng nàng chắc chắn hắn chính là hắn, vị công tử từng du ngoạn Bắc Mãng và ngồi cùng bàn với gia gia nàng. Không biết qua bao lâu, hắn, người tự xưng là Bắc Lương vương, dường như đã tỉnh táo trở lại, ánh mắt vô hồn đã phục hồi thần thái sáng ngời, rồi quay lưng lại với nàng. Từ Phượng Niên bình tĩnh nói với Từ Yển Binh đang lộ vẻ nhẹ nhõm: “Giữ chặt cửa lớn, Hoàng Phủ Bình sắp đến rồi.”
Chương 1471: Lão binh (1)
[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Phong Hỏa Hí Chư Hầu
6.096 chữ
12-01-2026
Tải app để đọc full nội dung chương này

Hãy quét mã QR bên trên để tải app,hoặc vào App Store/CH-Play gõ tìm App Truyện
*Ưu điểm khi đọc truyện trên app*
- Nghe Audio miễn phí
- Giao diện bảo vệ mắt
- Ít quảng cáo
- Đọc offline
Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!



